Hôm nay Peacat nhận được một email góp ý thẳng thắn của một bạn. Nội dung khá dài nhưng câu sau bao gọn toàn bộ nội dung email
Ừ thì ta có năng lực làm 4 tiếng mỗi tuần là giàu, nhưng cái tư tưởng nghèo nàn và lười nhác ấy có xứng đáng với tình yêu quê hương đất nước không?
Đây quả là một vấn đề rất đáng để bàn. Mặc dù trước đây Peacat đã có bài viết về “Xây dựng thu nhập thụ động có tốt hay không”. Nhưng ở đây chúng ta sẽ bàn về một khía cạnh khác:thế nào là lười nhác?
Nếu bạn thấy một người làm việc mỗi ngày 16 giờ. Lúc nào anh ta cũng có vẻ bận rộn. Bạn đánh giá: đây là người chăm chỉ và hữu ích
Thật lố bịch.
Tương tự như căn bệnh bằng cấp. Đây là một tư tưởng hết sức lỗi thời và sai lệch.
Bạn KHÔNG THỂ đánh giá một người chỉ dựa vào cách làm việc của anh ta. Điều quan trọng làanh ta tạo ra bao nhiêu giá trị?
Khi bạn thuê một nhân viên. Bạn sẽ chọn ai trong hai người này:
- Một người làm việc 8 giờ mỗi ngày và hoàn thành 100% công việc?
- Một người làm việc 4 giờ mỗi ngày và hoàn thành 100% công việc?
Câu trả lời hết sức hiển nhiên là người thứ 2. Nhưng hầu hết mọi người đều đánh giá cao người thứ nhất vì anh ta làm việc “trông có vẻ nhiều hơn”.
Và tôi biết, hầu hết các ông chủ đều yêu cầu người thứ 2 làm thêm 4 giờ nữa mà không tăng lương gấp đôi cho anh ta (?)
Hài hước hơn nếu ai đó nghĩ rằng cứ tăng gấp đôi thời gian làm việc thì hiệu quả công việc sẽ tăng gấp đôi. Môi người đều có giới hạn cân bằng riêng của bản thân và anh ta nên biết cân đối đâu là thời lượng làm việc mỗi ngày tốt nhất để tối ưu hóa năng suất cá nhân.
Một người có thể làm việc 10 giờ mỗi ngày để đạt năng suất cao nhất
Nhưng một người khác làm việc 10 giờ mỗi ngày lại giảm mất 50% năng suất của anh ta.
Tôi muốn chia sẻ với bạn câu nói này thay cho lời kết:
Đừng nghe những gì anh ta nói. Đừng nhìn những gì anh ta làm. Hãy xem kết quả công việc của anh ta.














0 nhận xét